The Golden An Khánh – Chốn bình yên để trở về

Sau vài thủ tục cá nhân, con đã sẵn sàng sách bút để đi tìm cái chữ trong một ngày cuối thu đầy nắng. Bước dọc hành lang chỉ vừa đủ sáng, con chưa khi nào thắc mắc sao người ta lại tắt đi một nửa số bóng điện so với thiết kế ban đầu để mẹ còn có dịp giải thích với con về “tắt một bóng điện, thắp một ước mơ”. Chạy thật nhanh ra bấm thang máy, con cuống cuồng giục giã “mẹ với Chip nhanh nhanh, thang đến rồi này!”. Chưa đầy phút con đã có mặt ở tầng hầm nên nhìn mẹ cười vui sướng “đi sớm thích mẹ nhỉ?”. Buổi sáng mùi phòng chứa rác chưa sộc tới sảnh chờ thang máy nên con vẫn có thể hít hà hương nước lau sàn còn vương vất đâu đây. Mẹ cố bước thật chậm để cảm nhận một sớm yên bình khi dòng người hối hả chưa cùng nhau ùa xuống.

Ngày nào cũng thế, việc đầu tiên con làm khi ra cửa hầm là chào ông bảo vệ thật to và cùng em hét lên đầy phấn khích khi mẹ phóng xe lên dốc rồi xe phập xuống mặt đường. Hôm nay, đoạn tiếp giáp đó đã được Ban quản trị mới cho đổ xi măng nên xe có thể lướt đi nhẹ nhàng và con không còn dịp để hét “up and down” nữa. Băng qua đoạn đường nội bộ 18T1, con phát hiện ra bể bơi một mùa bên tòa 32T hôm nay có thả 2 quả bóng to, người ta còn quây lưới xung quanh và hình như đang chuẩn bị triển khai trò chơi gì đó. Mấy hôm trước, cư dân vừa phàn nàn trên group của Đại gia đình GAK về việc mùa lạnh bể bơi không hoạt động, nước xanh rì, rác từ khắp nơi rơi xuống khiến nơi đây như một chiếc “ao tù”, rất dễ trở thành ổ chứa loăng quăng, bọ gậy và phát tán các loại dịch bệnh. Thật may, ban quản lý đã nắm được thông tin và kịp thời cùng nhà thầu tìm giải pháp xử lý. Con vội ước ao: “Cuối tuần mẹ lại cho con và em xuống sân chơi tầng 1, đạp xe vòng quanh khu, vào siêu thị mua đồ và ra đây khám phá trò chơi mới mẹ nhé!”

Đưa em vào lớp, xe lại bon bon trên cung đường Lê Trọng Tấn, vòng tay bám áo mẹ, con bắt đầu đủ chuyện từ việc khen trời hôm nay đẹp vì có nắng, có gió, không có mưa, đến chuyện con ghét mưa lắm, hôm trước mưa to làm đường ngập con bị ướt hết sách vở, ướt cả quần áo… Đúng là lần nào Hà Nội mưa to, khu cổng chào Thiên đường Bảo Sơn và Khu Đô thị Nam An Khánh cũng như chìm trong biển nước. Người dân lại có thêm nghề kéo xe bò đưa xe máy đi qua và quăng lưới mò biển số ô tô. Mưa, mẹ cũng không thích. Chợt con thì thầm:

- Bao giờ ước mơ của con mới thành sự thật hả mẹ?

- Ước mơ gì hả con?

- Ước mơ mà hôm đi hóa vàng với bố dưới tầng 1 con khấn các cụ ấy ạ.

- Con ước thế nào?

- Con ước con có thật nhiều tiền để mua ô tô ạ.

- Gớm, đống ô tô ở nhà con có chơi đâu mà mua nữa làm gì?

- Không, con mua ô tô để mẹ chở con đi học giống các bạn cơ ạ!

- Gửi xe ở đây đắt lắm con, chín trăm nghìn đấy, con không đòi ăn vặt, không mua đồ linh tinh, không đòi đi chơi, chịu khó đi xe máy để tiết kiệm, bao giờ đủ mẹ mua cho nhé!

- Vâng ạ, con sẽ không đòi ăn bimbim nữa để tiết kiệm tiền mua ô tô mẹ ạ.

...

Một cơn gió lùa qua, lòng thấy lạnh lạnh. Ba năm trước, khi tìm mua căn hộ, bố mẹ cũng chạy quanh các dự án khu Tây Nam thành phố để tìm hiểu và cuối cùng đã quyết định lựa chọn ngôi nhà The Golden An Khánh này. Mọi thứ khởi đầu rất khó khăn nhưng bất kỳ sự cố gắng nào cũng đều đem đến quả ngọt. Từ lúc gom tiền ký hợp đồng, mỗi cuối tuần cả nhà đều háo hức tới thăm dự án để ngắm xem đã đổ thêm được sàn tầng nào chưa. Rồi niềm vui đong đầy khi tòa nhà cất nóc, bắt đầu khoác lên mình tấm áo mới. Khi Chủ đầu tư vừa tiến hành hoàn thiện bên trong, cả group chung cư đã xôn xao phải thiết kế nội thất như thế nào, ở đâu, giá cả ra sao… và cùng rỉ tai nhau kinh nghiệm đi nhận nhà. Ngày về nhà mới, niềm vui như vỡ òa khi dự định “an cư” đã hoàn thành để cả nhà cùng dồn sức bước sang kế hoạch “lạc nghiệp”.

Ai đó đã nói nhà là “tiêu sản” đừng nên vay tiền để mua nhà mà hãy dành tiền để đầu tư sinh lợi, nhưng từ khi chuyển về khu đất bình yên này, mẹ nhận ra rằng mình đã quyết định đúng đắn. Đối với những người làm công ăn lương chỉ biết tích góp từng tháng thì không buộc phải áp dụng các quy tắc phức tạp của các nhà đầu tư. Hàng tháng, tiền thuê nhà trước đây được dành làm tiền trả lãi ngân hàng và tiền tiết kiệm được sử dụng cho mục đích trả nợ gốc. Dù không có khoản lợi nhuận nào được sinh ra nhưng niềm vui sống trong căn nhà do chính mình tạo dựng và vun vén thì không có gì có thể đong đếm được. Quan trọng hơn, nợ cũng chính là động lực để mỗi người phải cố gắng phấn đấu nhiều hơn nữa cả trong công việc và trong cuộc sống.

Có rất nhiều người cảm thấy bất tiện khi ở chung cư vì đôi lúc như bị tước đi quyền tự do đáng có và luôn phải tự nhắc nhở “mình đang sống tập thể”. Mỗi sáng lướt facebook của group sẽ cảm thấy rất buồn lòng khi ập đến là dòng trạng thái than phiền vu vơ về “ý thức” trong các việc nho nhỏ như tưới cây làm ướt người bên dưới, thả rác bay, để chổi bay hay ai đó vô ý gây tiếng ồn lớn vào giờ nghỉ ngơi, tới các việc lớn như khu tập kết rác đang gây ô nhiễm, trẻ em đá bóng ở hành lang gây tràn nước làm hỏng thang máy, hay ai đó để nguyên một chiếc thớt rơi xuống sân tầng 1, … Sau mỗi status đều là những lời nhỏ to tâm sự cùng sự góp ý, nhắc nhở chân tình với hi vọng cùng xây dựng được một chung cư văn minh, đáng sống.

Điều thú vị nhất nơi đây chính là từ khi chưa bầu được Ban quản trị thì mọi người đã cùng gắn kết nhau lại để tổ chức các sự kiện trung thu, noel, mừng năm mới; xây dựng các câu lạc bộ văn thể mỹ cho các con; câu lạc bộ bóng đá, cờ vua, yoga, học ngoại ngữ… cho các bố mẹ. Hàng ngày mọi người đều có thể mua bán, chia sẻ, trao đổi thông tin trên Siêu thị GAK, hay các trang chợ online của khu.

Đây là diễn đàn được rất nhiều chị em ủng hộ như một hình thức giúp đỡ các mẹ bỉm sữa tạm gác việc công sở để dành nhiều thời gian chăm lo cho gia đình. Qua group mọi người cùng giới thiệu tới nhau đặc sản các vùng miền, cùng đem tới cho nhau những món quà quê dân dã và cùng chia sẻ với nhau những kinh nghiệm của cuộc sống thường ngày. Đối với các vấn đề quan trọng liên quan tới đời sống cư dân, mọi người sẽ cùng bàn bạc, chia sẻ trên group đại gia đình. Bất kể vấn đề lớn, nhỏ đều được đưa lên mổ xẻ, đôi khi sóng dư luận đẩy vấn đề đi quá xa khiến chuyện chung cư không còn là chuyện riêng của khu mà được phơi bày trên khắp các mặt báo. Dẫu vậy, đó cũng là một cách thể hiện sự quan tâm, đồng lòng của mọi người trong việc chung tay cùng xây dựng cộng đồng. Và có lẽ khi mỗi người biết tự tiết chế đi cái tôi của mình, dành thời gian để hiểu và cảm thông cho nhau thì cuộc sống sẽ dễ chịu hơn và The Golden An Khánh mới đúng là chốn bình yên để trở về.

Dòng suy nghĩ bị ngắt quãng bởi câu hỏi của con “sắp đến trường con rồi mẹ nhỉ?”. Con đường đến trường của con dài gần 7km nên đôi lúc mẹ cũng ước ao nơi mình sống sẽ được xây dựng thêm trường tiểu học để đáp ứng đủ nhu cầu của khu dân cư trẻ và việc đến trường của các con không còn quá vất vả. Luôn hi vọng và cùng cố gắng vì mảnh đất mà con yêu mến, con trai nhé!

Với mong muốn cổ vũ những giá trị sống nhân văn, tốt đẹp; tuyên truyền về văn hóa sống mới: sống xanh – sống đẹp; nhân rộng những điển hình phát triển bất động sản biết chăm lo, hướng tới các giá trị sống đích thực cho cư dân, lấy cư dân làm trung tâm; phát hiện tôn vinh những cộng đồng cư dân, những không gian sống kiểu mẫu, những tấm gương tập thể/cá nhân có nhiều đóng góp hình thành nên các khu đô thị đáng sống đồng thời mong muốn tạo lập một diễn đàn cho mọi tầng lớp cư dân chia sẻ suy nghĩ, cảm nhận, mong đợi về “Nơi tôi sống” của chính mỗi người… Tạp chí điện tử Bất động sản Việt Nam (www.reatimes.vn) và Tạp chí điện tử Gia Đình Mới (www.giadinhmoi.vn) quyết định tổ chức Cuộc thi mang tên: Nơi Tôi Sống.

Gửi bài dự thi kèm thông tin: Tên, tuổi, địa chỉ, số điện thoại, email, Facebook cá nhân.

Email: [email protected]

Điện thoại: 0986 321 888; 024 6666 0899

Để biết thêm chi tiết và thể lệ cuộc thi, mời bạn xem tại đây.

Họa My

Bạn đang đọc bài viết The Golden An Khánh – Chốn bình yên để trở về tại chuyên mục Nơi tôi sống của Tạp chí Bất động sản Việt Nam. Mọi thông tin góp ý và chia sẻ, xin vui lòng gửi về hòm thư [email protected]
Nguồn: reatimes.vn